"Gặp được cô, vốn dĩ là tôi đã dùng hết vận may cả đời rồi."
Hàn Thanh Hạ: "......"
Cô nghe những lời sến súa này, quay đầu nhìn vào đôi mắt chân thành của Tần Khắc.
Rồi đ.ấ.m cho hắn một cú vào bụng.
Có dám chân thành với cô hơn một chút không hả! "Xin lỗi, làm phiền hai người ăn cơm." Lúc này, Dung Âm đã đi trở lại.
Hàn Thanh Hạ nhìn về phía sau lưng hắn, nơi đó đã khôi phục lại dáng vẻ như trước.
Người đàn ông đã c.h.ế.t bị những người khác kéo ra ngoài xử lý.
Ngay cả vết m.á.u tại hiện trường cũng đã được rửa sạch.
Cô không nói thêm câu nào, ngồi xuống ăn cơm.
Chỉ là món sườn này quả thực có chút nuốt không trôi.
Cô ăn chút đồ ăn kèm, dồn hết sườn sang cho Tần Khắc ăn.
Dung Âm thấy vậy, nụ cười trên mặt không giảm, hắn câu được câu chăng nói chuyện với Hàn Thanh Hạ.
Hàn Thanh Hạ đề phòng hắn rất kỹ, chỉ nói với hắn những chuyện vô thưởng vô phạt.
Rất nhanh.
Cơm nước xong xuôi, mọi người lục tục nghỉ ngơi.
Lửa trại tắt dần, trong công viên đất ngập nước, chỉ còn lại ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi.
Hôm nay là một ngày trăng sáng đẹp trời.
Ánh trăng rất sáng, Hàn Thanh Hạ có thể nhìn rõ công viên đất ngập nước xinh đẹp xung quanh.
Đây hẳn là khu vực sâu bên trong công viên, không thấy dấu vết khai thác của con người, vẫn giữ nguyên vẻ rừng rậm xanh tốt.
Cô và Tần Khắc ngủ giữa đám người này, vòng ngoài cùng có người canh gác tuần đêm.
Mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-truoc-ngay-tan-the-gom-sach-tai-nguyen-toan-cau/5258803/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.