Kinh ngạc nhìn về phía Dung Âm.
Mẹ kiếp! "Về băng bó đi, còn có lần sau, phạt nặng!" Dung Âm lạnh lùng nói với Cúc Thái.
Cúc Thái sau khi tự cắt ngón út, cúi đầu, "Vâng!"
Cúc Thái cao một mét chín mấy, thân hình to lớn, không nói một lời đi về phía sau.
Tất cả mọi người sau lưng Dung Âm dường như đã quen với cảnh này, thậm chí không thèm liếc nhìn Cúc Thái một cái.
Trong lòng Hàn Thanh Hạ không khỏi cập nhật lại nhận thức về nhóm người của Dung Âm lên một tầm cao mới.
Người của căn cứ Dung Âm còn khát m.á.u, điên cuồng và tàn nhẫn hơn cả lời đồn.
Đối với người của mình đã tàn nhẫn như vậy, đối với người ngoài chỉ có thể tàn nhẫn hơn.
Một nhóm người như vậy, không thể giữ lại.
Phải tìm cách, tiêu hao hết bọn họ ở đây.
"Thế này đi, không nên chậm trễ, tôi sẽ đưa một số người của các bạn đi trước." Hàn Thanh Hạ mặt không đổi sắc nhìn Dung Âm, quét mắt qua đám người sau lưng anh ta, "Để phụ nữ và trẻ em đi trước."
Hàn Thanh Hạ lúc này mới phát hiện trong đội của Dung Âm, gần như không có trẻ em dưới mười lăm tuổi, người già lại càng không có một ai.
Phụ nữ cũng chỉ có một phần nhỏ.
Ước chừng chưa đến năm mươi người.
Dung Âm nghe đề nghị của Hàn Thanh Hạ, mỉm cười gật đầu, "Đội trưởng Hàn đã nói vậy, thì cứ làm theo lời đội trưởng Hàn, để phụ nữ đi trước, nhưng, trực thăng của đội trưởng Hàn một lần chỉ chở được hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-truoc-ngay-tan-the-gom-sach-tai-nguyen-toan-cau/5258801/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.