Điều kiện ở khu vực cũ vô cùng hạn chế, nguồn nước tự nhiên chỉ có hai nơi: một cái ao nhỏ và một con suối nông, cả hai đều không thể cung cấp môi trường thích hợp cho sự phát triển của cô.
Ao đã sớm bị loài ếch chiếm đóng, miệng ao hẹp, bùn lầy đóng đáy, dù có cố thế nào cũng không đủ chỗ cho cơ thể cô. Chỗ sâu nhất cũng chỉ ngập đến chân sau, nước chảy xiết, địa hình hạn chế, dù có đào sâu cũng chẳng thể mô phỏng được môi trường của một hồ nước lớn.
Vậy nên, những bài tập hàng ngày cô có thể làm chỉ có: một là vùi đầu xuống ao để nín thở, hai là ngâm chân sau vào suối, đi ngược dòng, lặp đi lặp lại để cảm nhận sức cản của dòng nước.
Nhưng theo thời gian, cô phát hiện cách này không mang lại hiệu quả rõ rệt. Có lẽ do cơ thể ngày càng rắn chắc, hoặc cũng có thể do cường độ luyện tập chưa đủ, cô rất khó tiêu hao hết thể lực và sức bền của mình.
Thời gian nín thở có thể kéo dài hơn, nhưng cơ bắp lại không được rèn luyện đủ, cô không thể kết hợp việc nín thở với bơi lội, cũng không thể tưởng tượng được cách điều chỉnh trong vùng nước sâu. Càng không biết sau này khi trưởng thành nặng vài tấn, liệu mình có còn nổi được trên mặt nước hay không? Cô không có cách nào biết được, vì khu vực cũ không có một vùng nước rộng lớn nào để thực hành cả.
Nhưng kẻ mạnh sẽ không bao giờ phàn nàn về môi trường, nếu không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-thanh-khung-long-xem-toi-thang-cap-nhu-the-nao/4646639/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.