Assath cảm thấy con người là một loài sinh vật khó đánh giá. Phần lớn trong số họ ít nhiều đều mang chút bản tính "tự chuốc khổ vào thân", không tiếc sức lực để thực hiện từng hành vi "ngớ ngẩn" một cách triệt để.
Khi cô ngoan ngoãn, an phận ở một góc, họ lại cố sống cố c.h.ế.t tìm cách lôi cô ra, nào là "sống chung với đồng loại", "tương tác với con người", "du khách cho ăn", nghĩ gì làm nấy, càng vô lý càng thích.
Thế nhưng, khi cô quyết định chiều theo ý họ, thực sự "tương tác" với con người, họ lại vội vàng tìm cách nhét cô trở lại. Buồn cười làm sao, cô chẳng qua chỉ nhảy lên giật một cái giỏ, thế mà sau đó họ lại hàn thêm ba lớp lưới điện, còn tăng cả điện áp.
Vô vị.
Rõ ràng biết mình yếu đuối nhưng cứ muốn tìm kẻ mạnh làm bạn chơi, không chơi nổi thì lại đặt ra giới hạn, cứ như thể "tôi không thắng được thì cậu cũng đừng mong thắng", trông thật xấu xí.
Nếu đã không chịu chơi thì đừng chơi, cô chẳng cần mấy kẻ động một chút là c.h.ế.t này làm bạn. Ngay cả giác ngộ để "chết" cũng không có, vậy thì dính dáng vào làm gì chứ? Không hiểu nổi.
Assath đi một vòng trong lồng, đối với lớp lưới điện dày thêm cũng không có cảm giác bài xích gì quá lớn.
Có lẽ trong mắt con người, nhiều thêm vài lớp lưới điện đồng nghĩa với việc hạn chế hành động của cô, đảm bảo an toàn cho họ. Nhưng họ đâu biết rằng, đối với cô mà nói, điều này cũng giống hệt—từ giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-thanh-khung-long-xem-toi-thang-cap-nhu-the-nao/4646637/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.