Cách con người cho ăn chẳng khác nào hạ độc, mỗi lần đều như một vụ ám sát đã được lên kế hoạch từ lâu.
Nếu không phải như vậy, thì chứng tỏ loài người rất giỏi khiêu khích và thích tìm chuyện, nếu không thì thật khó giải thích tại sao bữa sáng của cô lại là nhím, bữa trưa là nhím lông dài, còn bữa tối là lươn điện? Lần đầu tiên tiếp xúc với nhím, Assath gần như không biết phải bắt đầu từ đâu.
Nó cuộn tròn thành một quả cầu, trông có vẻ rất nhút nhát, nhưng bộ gai trên người lại dựng đứng lên hết cỡ, tạo tư thế phòng thủ, đứng yên bất động, trông rất có khí chất của câu “Mi làm gì được ta?”
Mép trên bị gai đ.â.m mấy lần, cô đành phải rút miệng lại, đổi sang dùng móng vuốt cắt bỏ lớp gai nhọn. May mắn thay, gai của con mồi rỗng bên trong, độ cứng không đủ, cô cắt dọc theo chân gai một mảng lớn, cuối cùng dứt khoát kết liễu nó.
Khổ nỗi, thịt nhím ít đến mức không đủ ăn, cô chỉ cần hai ba miếng là đã xử lý xong, chưa được bao lâu bụng lại đói đến mức dính sát vào lưng.
Vất vả lắm mới chờ đến bữa thứ hai, cô cứ nghĩ lần này sẽ được ăn món gì đó to hơn, ai ngờ đám người ngu xuẩn lại mang đến một con nhím lông dài.
Đúng là nhím lông dài có kích thước lớn hơn nhím thường, nhưng nó cũng toàn thân đầy gai, và còn khó đối phó hơn nhím nhiều. Gai của nó đặc ruột, vừa dai vừa cứng, thậm chí khi gặp nguy hiểm còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-thanh-khung-long-xem-toi-thang-cap-nhu-the-nao/4646629/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.