Tiêu Mặc Ngôn chẳng thèm để ý đến những người xung quanh, họ thích xem thì liên quan gì đến anh chứ? Bế Bảo Ngọc vào tiệm giày, anh nhìn chung quanh một vòng rồi chọn cho cô một đôi giày thể thao màu trắng, không những đẹp mà còn mang rất thoải mái.
Nhân viên cửa hàng nhiệt tình tiếp đón, anh liền nói kích cỡ giày cô mang, Bảo Ngọc giật mình: “Sao anh biết?”
Anh vừa nhìn đôi giày đó vừa nói: “Vừa rồi có sờ qua.”
Nhân viên cửa hàng tủm tỉm rời đi.
Bảo Ngọc lúc này rất xấu hổ nhưng cũng đành bất lực, cô đã biết ở cùng Tiêu Mặc Ngôn thì phải vứt đi hai chữ rụt rè.
Vừa xỏ vào đôi giày mà anh chọn liền có cảm giác vô cùng thoải mái, cô đi tới đi lui rồi hài lòng cười: “Rất đẹp.”
Tiêu Mặc Ngôn quẹt thẻ xong quay lại, cô liền kéo anh ra bước nhanh ra ngoài: “Món quà này em đã nhận.”
Cô quay sang cười với anh: “Có điều em cũng muốn tặng anh một thứ.”
Anh nhướng mày, không hỏi mà cứ để mặc cô lôi đi.
Khắc Phong thấy cậu chủ Tiêu đi ra liền chậm rãi lái xe theo.
Bảo Ngọc kéo Tiêu Mặc Ngôn vào một cửa hàng điện thoại, cúi người, đôi mắt xinh đẹp và quyến rũ chớp chớp rồi chỉ tay vào chiếc di động màu đen chính giữa: “Tôi muốn cái này.”
Cô khăng khăng tự trả tiền, lại còn cố ý chọn một số điện thoại đẹp, rồi xoay sang nhét điện thoại vào tay Tiêu Mặc Ngôn, Bảo Ngọc cười: “Đây là em tặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-lan-nua-de-yeu-anh/2716175/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.