CHƯƠNG 107
Tiêu Mặc Ngôn vẫn lạnh lùng không nói gì, chỉ lúc Bảo Ngọc nói chuyện mới nghiêng đầu lắng nghe. Từ đầu đến cuối, Tiêu Chính Thịnh đều coi như đứa con không tồn tại, ngay cả liếc mắt một cái cũng keo kiệt.
Trong bữa ăn, Tiêu Chính Thịnh chính thức giới thiệu Kiều Nhã và Bắc Khởi Hiên cho mọi người, mang theo hai người đi đến trước mặt mỗi vị trưởng bối nhà họ Tiêu, bộ dáng ân cần, rất chiếu cố đối với hai mẹ con vừa gia nhập đại gia đình.
Bảo Ngọc nhìn ở trong mắt, mày hơi nhíu, lo lắng liếc mắt nhìn Tiêu Mặc Ngôn, phát hiện ánh mắt anh tràn đầy yêu thương nhìn cô không hề chớp mắt, không quá quan tâm đến người hoặc việc xung quanh. Mặc dù ánh mắt cố chấp của anh khiến cô khó có thể chống đỡ, nhưng không để ý đến những cái đó cũng tốt.
Miễn bị tổn thương.
Những trưởng bối nhà họ Tiêu này, tuy rằng đều đã đến tuổi dưỡng lão ngậm kẹo đùa cháu, nhưng trước khi nghỉ hưu cũng đều là đầu não của thành phố A, tâm tính đương nhiên rất cao, cho dù do Tiêu Chính Thịnh tự mình dẫn đến, bọn họ vẫn hờ hững với Kiều Nhã và Bắc Khởi Hiên. Kính một vòng rượu xong, người ta cũng không thèm cảm kích, sắc mặt Tiêu Chính Thịnh cũng có chút khó coi, lại không dám mạo muội đắc tội nhóm người cao tuổi này!
Bảo Ngọc vẫn luôn theo dõi bên kia, khi ánh mắt của cô dừng trên người một ông lão có vẻ trang trọng, đôi môi hơi nhếch, chợt nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-lan-nua-de-yeu-anh/2716154/chuong-106.html