“Dấu vết đánh nhau còn rất mới, bọn họ rời đi cũng không lâu, có phải Long Chỉnh Văn gây nên hay không, bây giờ vẫn chỉ là phán đoán. Việc này không nên chậm trễ, Chiến Phong, vẫn cứ làm theo kế hoạch lúc nãy đi, chỗ này gần khu vực săn bắn của khanh nhất, khanh qua đó thông báo cho Hạ Tang, sai một nhóm cấm quân đưa Ngọc Trí trở về doanh tại, những người còn lại, khanh và Hạ Tang cưỡi ngựa đuổi theo một hướng, bây giờ trẫm lập tức trở về điều động người.”
“Được!”
Hai người gật đầu, chia ra hai hướng.
******
Trừ người của Mộ Dung gia đã chết hết, một số thi thể còn lưu lại trên mặt đất, một số được chuyển lên xe, Long Lập Dục cùng một đám cấm quân nằm trên mặt đất không có thương vong, hình như chỉ trúng mê dược rất nặng. Long Phi Ly hơi trầm ngâm, khu vực săn bắn cách doanh trại cũng không xa lắm, thậm chí còn gần hơn so với một vài khu vực đi săn khác, hắn bỏ ý niệm qua bên đó điều động nhân mã, cho tay vào trong ngực, lấy ra một viên pháo hiệu đốt lên rồi lập tức thi triển khinh công trở về doanh trại.
Trở lại nơi đóng quân, sắc trời đã sẫm tối, lúc nãy hỏi tướng sĩ canh giờ ở ngoài doanh trại thì đã là giờ Dậu canh ba.
Tướng sĩ ở lại bảo vệ nhìn thấy hoàng đế, đều lắp bắp kinh hãi, Long Phi Ly không nói một tiếng nhanh chóng chọn ra một trăm cấm quân, lúc này, Thái Hậu cùng Cát Tường dìu Thái hoàng thái hậu đi ra, Thái hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-duyen-bao-quan-on-nhu-cua-ta/873452/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.