Lúc Tần Lương không thể tin, chậm chạp xoay người lại, thì nhìn thấy cảnh Trì Tiểu Úc lạnh nhạt thu bàn tay vừa phạm tội kia lại.
Cô chỉ muốn giáo huấn vị thiếu gia đáng ghét kia một chút, một cô bé đáng yêu như thế sao anh ta có thể nhẫn tâm khi dễ, đúng là đồ không bằng cầm thú.
"Trì, Tiểu, Úc! Cô!" Tần Lương tức giận rống giận, gằn từng chữ, từng chữ nói ra thật giống như hận không được đem cô rút gân tróc cốt.
"Xin lôi! Tôi trượt tay." Trì Tiểu Úc nhìn tay của mình một chút, vô tội đưa nó đến trước mặt Tần Lương, vô tâm vô phế nói lời xin lỗi.
Cô định lừa gạt quỷ chắc?
Trên khuôn mặt đen của Tần Lương hiện lên một câu này, tức giận không ngừng sinh sôi trong lòng được Tần Lương cố gắng cưỡng chế nhịn xuống.
Trì Tiểu Úc trong lòng cười trộm, đột nhiên cảm giác được lòng bàn tay cô chợt lạnh, hình như nó đang bị một đạo ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú vào.
Trì Tiểu Úc còn không kịp tìm kiếm đạo ánh mắt kỳ quái kia, đã bị Tần Lương ôm bả vai, rồi thân mật ôm cô vào trong ngực.
"Đây là bạn gái của anh, bé con, em sau này không nên quấn quít lấy anh nữa.”
Đột nhiên lời nói này của Tần Lương vang lên bên tai, Trì Tiểu Úc bị làm cho sửng sốt một lúc, sau khi điều chỉnh cảm xúc ngạ nhiên trong lòng, cô liền ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Tần Lương một cái.
Này, anh còn chưa nói với tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-hon-ong-xa-moi-rat-xao-quyet/2582053/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.