Nói xong, Trì Tiểu Úc cười khẽ, điệu cười này hoàn hảo được truyền đến cho Giản Diệc Tu ở đầu dây bên kia.
Lãnh khí bùng nổ!
Mặc dù Giản Diệc Tu không ở đây, nhưng xuyên qua điện thoại, Trì Tiểu Úc cũng có thể cảm giác được áp lực bức người đang tỏa ra từ người anh.
“Đã xong.” Trì Tiểu Úc kiêu ngạo nói.
Cúp điện thoại, tâm tình cô cũng trở nên tốt hơn nhiều, thật giống như chỉ cần được nói chuyện với anh, tâm tình cô liền trở nên vui vẻ.
“Em mới vừa gọi điện thoại cho ai?” Triệu Húc Nghiêu đột nhiên chen vào, ngữ điệu chất vấn, “Có phải là người nam nhân tối ngày hôm kia không?”
Trì Tiểu Úc lúc này mới nhìn về phía Triệu Húc Nghiêu, bĩu môi cười khẽ, “Anh cho rằng anh là ai mà có quyền chất vấn việc làm của tôi?”
Chỉ có Giản Diệc Tu đủ tư cách hỏi cô mấy chuyện như thế này.
Triệu Húc Nghiêu siết chặc cái muỗng trên tay, biết mình có điểm luống cuống, cười nói: “Anh chỉ là quan tâm em.”
“Tôi cũng không cần anh quan tâm.” Trì Tiểu Úc thổi thổi sữa tươi trong ly, uống một hớp, vị sữa tươi cũng bị ảnh hưởng bởi tâm tình cô trở nên khó uống hơn mọi khi.
Trì Tiểu Úc gọi người bán hàng, “Giúp tôi đóng gói đồ ăn còn dư lại.”
“Của tôi cũng vậy.” Triệu Húc Nghiêu cũng lên tiếng.
Người bán hàng hai người nhìn một chút, “Được, muốn đóng gói cùng nhau sao?”
Trì Tiểu Úc nhếch khóe môi, “Không, tôi cùng anh ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-hon-ong-xa-moi-rat-xao-quyet/2581965/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.