Cả Phương Thốn Tâm và Bùi Quân Nhạc đều chẳng thể ngờ, vào lúc sinh thời lại có cơ hội gặp lại Phương Thiên Di và Mục Hàn Sơn giữa không gian Linh võng hư vô này.
Hai bóng ảnh hư ảo ấy lơ lửng giữa những vệt ánh sáng vặn vẹo, tưởng chừng bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành những tia sáng trừu tượng, tan biến vào quầng sáng loang lổ khó diễn tả xung quanh. Thế nhưng, thân ảnh của họ lại rõ ràng đến thế, rõ đến độ từng nếp nhăn khóe mắt khi cười hay từng sợi tóc bay tán loạn trong gió cũng hiện lên mồn một.
Và cùng với sự xuất hiện của họ, đoạn ký ức xa xăm kia cũng theo đó mà ùa về.
Nàng và Bùi Quân Nhạc từng hai lần kết làm đạo lữ. Một lần tại Thiên Di Môn, một lần trên Vân Hải Nhất Mộng. Dẫu là lần nào cũng đều là đại hỷ sự chấn động cả Cửu Hoàn Cổ Tiên Giới, song kết cục lại đều hóa thành tai kiếp hủy thiên diệt địa. Cả hai người bọn họ, đời này đều đã hai lần khoác lên mình hỉ phục, cũng từng chiêm ngưỡng dáng vẻ lộng lẫy nhất của đối phương, thế nhưng sắc đỏ thắm của bộ hỉ phục ấy, lại bị máu tươi nhuộm đẫm hoàn toàn.
Những hình ảnh đau thương ấy vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Họ có thể vứt bỏ quá khứ này, nhưng chẳng ai có thể lãng quên nó.
“Chàng còn nhớ không? Khi ta ở Vân Hải Nhất Mộng, giả vờ mất trí nhớ và đóng giả làm sư muội của chàng, chàng từng đưa ta xuống núi, đến nhân gian xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long/5314197/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.