Trời lại tối đen một lần nữa. Một đêm trăng mờ gió lớn, thời điểm thích hợp nhất để hành nghề trộm cắp.
Hai bóng người lén lút lướt qua sườn núi, hội họp trước trận pháp sơn môn nhỏ ở góc tây nam Huyền Cơ Các, trông chẳng khác nào một đôi tình nhân đang rủ nhau… bỏ trốn.
“Cầm lấy.” Giọng nữ tử trầm thấp vang lên trong gió lạnh.
Một tia sáng bạc mảnh khảnh vạch ra một đường vòng cung tuyệt đẹp giữa màn đêm buốt giá, rơi gọn vào tay người đối diện.
“Phù Sương Minh Quang?” Diệp Huyền Tuyết đón lấy vật kia, thoáng chút kinh ngạc, “Sao bọn họ lại đồng ý giao thứ này cho nàng?”
Vào ngày hắn bị bắt, Phù Sương Minh Quang đã bị Bùi Kính Xuyên tịch thu, sau đó luôn bị khóa chặt trong kho pháp bảo canh phòng nghiêm ngặt nhất của Huyền Cơ Các. Cho dù âm mưu của Bùi Kính Xuyên đã bại lộ, thân xác vùi trên cô phong, thì Ngũ tông cũng sẽ chẳng đời nào đồng ý trả lại Phù Sương Minh Quang cho hắn. Phương Thốn Tâm làm cách nào mà lấy được? “Bọn họ đâu có đồng ý, là ta trộm đấy.” Phương Thốn Tâm nhướng mày, “Đi mau đi mau, muộn chút nữa bị đám người kia phát hiện là không đi được đâu.”
Trong lúc nói chuyện, nàng cứ nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền Tuyết.
Thật khó mà tưởng tượng nổi cũng có ngày Diệp Huyền Tuyết chịu trút bỏ tà áo trắng kia, khoác lên mình bộ kình trang màu đen dạ hành, mái tóc dài cũng được buộc cao gọn gàng. Thiếu đi khí chất trích tiên thanh lãnh nho nhã, không còn vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long/5314195/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.