Cả một ngày dài trôi qua bình yên vô sự, tĩnh lặng đến lạ thường, nhưng càng bình yên, người ta lại càng cảm thấy như thể mưa gió sắp ập đến.
Khi màn đêm buông xuống, sương móc nặng hạt, buổi tu hành trên Thiên Hải Hạm mới xem như kết thúc. Các đệ tử tản mạn trở về Tụ Lộc Uyển nghỉ ngơi, Phương Thốn Tâm cũng không ngoại lệ, nhưng khi đi đến Tụ Lộc Uyển, nàng lại dừng bước trước cửa phòng mình, trong vô thức đưa mắt nhìn sang bên cạnh.
Diệp Huyền Tuyết, người mấy hôm trước luôn tìm đủ mọi cách ngăn cản nàng về phòng, hôm nay lại chẳng nói một lời, thậm chí còn không trở về phòng của hắn tại Tụ Lộc Uyển.
Nghĩ đến đây, nàng chợt nhớ tới ba mũi băng nhọn kia, trong lòng khẽ dao động, định bụng sau khi vào phòng sẽ truyền âm cho hắn, nhưng chân còn chưa kịp bước qua cửa thì đã bị người chặn lại.
“Tây Lâm Thần Quân mời muội đến gặp bà ấy, đi theo ta một chuyến.” Tô Đoạn Thủy đi tới từ phía sau, cắt ngang dòng suy tư của nàng.
Phương Thốn Tâm thở dài, xoay người gật đầu. Cuộc triệu kiến này không nằm ngoài dự đoán, chỉ là đến nhanh hơn nàng tưởng tượng một chút. Động tác của Trác Thanh Nhượng quả nhiên nhanh gọn, hắn đã mất tích hơn nửa ngày, hiển nhiên là đi xử lý giao dịch của bọn họ. Phần bằng chứng nàng giao cho hắn có lẽ là đã gây ra chấn động, chỉ không biết rốt cuộc hắn truyền đạt cho những ai.
Nhưng rất nhanh thôi, nàng đã biết rồi.
“Phương Thốn Tâm, ngươi thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long/5314176/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.