Dưới ánh đèn dịu nhẹ của căn phòng, Phương Thốn Tâm với gương mặt nghiêm trọng đang rũ mắt nhìn chằm chằm vào vết thương của Tạ Tu Ly.
Tạ Tu Ly bị thương rất nặng, ngực trái bị lợi khí xuyên thủng, tuy rằng vùng trái tim may mắn tránh được nhưng cái lỗ thủng lớn kia cũng đủ để lấy mạng người. Vết thương này của hắn rất kỳ lạ, cũng không biết có thể mời y tu được hay không, để an toàn Phương Thốn Tâm chỉ đành đưa hắn về phòng mình trước, thử thay hắn chữa thương cầm máu. Nhưng nàng không phải là y tu, chỉ biết chút thuật chữa thương thô thiển, ví dụ như dùng linh khí khâu lại miệng vết thương, rồi phối hợp với linh dược để cầm máu, thế nhưng máu ở miệng vết thương của Tạ Tu Ly cứ tuôn ra ồ ạt, linh khí và thuốc cao đều bị trôi đi mất, nàng chỉ có thể dùng biện pháp cũ là dùng vải lụa dày để cầm máu cho hắn.
May thay chưa đến nửa tuần trà, cũng không biết là do linh khí và thuốc trị ngoại thương có tác dụng, hay là đan dược đút cho hắn ăn bắt đầu phát huy hiệu quả, khi thay đến miếng vải thứ năm, vải đắp lên vết thương rốt cuộc không còn bị máu nhuộm thẫm nữa, lúc này Phương Thốn Tâm mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Vừa ngước mắt lên thì chạm phải đôi mắt của Tạ Tu Ly.
Hắn không biết đã tỉnh lại từ bao giờ, trong mắt không còn là ánh sáng trong trẻo đơn thuần nữa, đuôi mắt nhiễm màu đỏ ửng, đáy mắt là sự u tịch sâu thẳm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long/5314124/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.