Bóng kẻ áo đen như mũi tên rời cung, lao vụt khỏi bức tường vỡ, lướt qua con phố dài rồi thoắt cái đã chui vào một con hẻm sâu hun hút. Hắn len lỏi giữa những ngõ nhỏ quanh co như mê cung suốt một khắc, mãi đến khi hơi sức dần cạn mới chậm rãi hiện thân, dựa vào bức tường loang lổ th* d*c.
Ánh sáng sau lưng mờ tối, không có động tĩnh gì bất thường, Triệu Ất không đuổi tới.
Hắn điều tức hai hơi, hơi thở dần ổn định rồi lấy quyển trục cướp được ra mở xem. Trong ánh sáng nhạt, hắn vừa đọc đoạn đầu thì trong ngõ bỗng nổi lên một luồng gió lạ, hắn lập tức quay đầu nhìn lại, cách mười bước bỗng xuất hiện một bóng người mờ mịt. Ánh sáng trong ngõ u ám, người kia dường như khoác áo choàng, cúi thấp đầu, dáng dấp thoáng nhìn rất giống Triệu Ất.
Còn chưa kịp nhìn rõ, trước ngực đối phương bỗng lóe lên một tia sáng đỏ, luồng khí mạnh mẽ như muốn nghiền nát vạn vật ập đến. Vách tường bị xé toang, gạch đá bay tung, tưởng như cả con ngõ sắp bị san phẳng. Trong cơn nguy cấp, kẻ áo đen lập tức dựng lên một tấm khiên pháp thuật màu bạc sáng để chống đỡ.
“Phụt!”
Đòn công kích dữ dội va lên khiên phép, rồi lại tắt lịm như pháo lép, hóa thành một luồng gió tan biến. Bóng người mờ phía trước cũng theo đó từ từ thu nhỏ, dần biến mất, hóa thành cơn gió tan loãng trong không trung, chỉ còn lại một bộ áo cũ rơi xuống đất.
Kẻ áo đen hơi ngẩn ra, lập tức nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long/5314085/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.