Nữ tu ngự kiếm lướt đến, dung nhan vẫn lạnh lùng tựa băng sương, ánh mắt sắc bén như kiếm tuốt khỏi vỏ, dường như vạn vật thế gian chẳng thể nào khiến nàng động lòng.
Nàng mang một đức tin kiên định tột cùng, đạo tâm vững chãi không thể lay chuyển, người hay việc một khi đã nhận định thì tuyệt đối không dễ dàng đổi thay.
Hắn là đệ tử của nàng, cho nên trên Diệt Kiếp Đài nàng mới liều chết cứu giúp, quyết không giao hắn cho kẻ ngoài phán quyết tử tội. Nhưng cũng vì hắn là đệ tử của nàng, nên khi hắn cùng Phương Thốn Tâm bày mưu trộm đi dị thú, phạm phải tội tày đình, nàng cũng sẽ đích thân thanh lý môn hộ chứ không mượn tay người khác.
“Theo ta về chịu phạt, hoặc là ở lại đây chịu chết, ngươi chọn đi.”
Tịch Thừa Thương không nói thừa nửa lời, chỉ vạch ra cho hắn hai con đường.
Diệp Huyền Tuyết chậm rãi đứng dậy, đứng trên đống xương thú chất chồng, vái dài một cái với người phía xa xăm kia: “Sư tôn. Đệ tử không thể về.”
“Vậy là chọn chết, ta thành toàn cho ngươi. Từ nay trở đi, ngươi không còn là đệ tử của Tịch Thừa Thương ta, cũng chẳng còn là tu sĩ của Vô Lượng Hải. Tình thầy trò giữa ta và ngươi đến đây là tận, Vô Lượng Hải và ngươi cũng chẳng còn bất cứ can hệ gì.”
Gương mặt Tịch Thừa Thương vẫn không chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt kia thoáng hiện chút không đành pha lẫn chút nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh đã bị ánh sáng lạnh lẽo thay thế.
Giọng nàng rất lớn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300082/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.