Những đám mây đen dày đặc hòa làm một với màn đêm, nuốt chửng vầng trăng khuyết, khiến bóng tối càng thêm đậm đặc. Vài ngọn phù đăng leo lét trên Miểu Vân Phong chẳng thể soi sáng nổi ngàn trùng bóng núi, sương mù dày đặc che phủ cỏ cây, khiến tòa Thiên Hải Lâu cao sừng sững kia càng thêm phần quỷ dị.
Giữa tầng tầng lớp lớp sương đêm, vài bóng người lướt đi vô thanh vô tức tựa ma quỷ, lợi dụng vào màn sương che chắn mà âm thầm mai phục bên ngoài Thiên Hải Lâu.
Thời khắc rạng đông, cũng là lúc vạn vật chìm trong sự hỗn mang tĩnh mịch nhất.
Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, rất thích hợp để nói vài câu chuyện phiếm hòng phá tan bầu không khí khiến người ta hoảng hốt này.
Nhưng hiện tại Phương Thốn Tâm đang là một “cái xác”, nàng không thể mở miệng, chỉ có thể an phận để Diệp Huyền Tuyết bế đi. May thay tốc độ của Diệp Huyền Tuyết cực nhanh, chỉ sau vài cú nhảy vọt, bọn họ đã đến Thái Thương Lâm.
Cả hai người đều có thiên phú diễn xuất và Diệp Huyền Tuyết cũng không ngoại lệ.
Hắn bế ngang Phương Thốn Tâm, bước thẳng vào Thái Thương Lâm với dáng vẻ cứng đờ. Tà áo trắng loang lổ vết cháy đen, gương mặt tuấn mỹ trắng toát không chút biểu cảm, trong đáy mắt chỉ còn lại một màn u tối. Từng cử chỉ của hắn đều cứng nhắc như máy móc, toàn thân toát ra hung tính của dị thú, động tác ôm Phương Thốn Tâm chẳng có chút dịu dàng nào.
Hai tay Phương Thốn Tâm buông thõng vô lực, đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300060/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.