Cửa đá vừa mở, đám người câm như phát điên lao lên bậc thang đá, tháo chạy về phía đại sảnh bên trên. Ba người Phương Thốn Tâm nhận nhiệm vụ cắt đuôi, đợi Tiểu Ngũ ném nốt mảnh thi thể cuối cùng xuống vực, cả ba mới phi thân lướt lên trên.
Thế nhưng lính canh bên ngoài đã phát hiện dị thường bên dưới, lập tức ấn cơ quan đóng cửa, cánh cửa đá dày nặng ầm ầm khép lại. Khi ba người đuổi tới nơi, khe cửa chỉ còn lại một khe hở hẹp vừa đủ một người lách qua. Diệp Huyền Tuyết nhanh như chớp giật, lao lên đầu tiên chen vào giữa hai cánh cửa, vận kình vào song chưởng chống lên cửa đá, gồng mình đẩy mạnh sang hai bên, ngăn không cho cửa đá khép lại.
Lính canh thấy thế lập tức gọi pháp bảo, cơ quan cung nỏ bố trí bốn phía đại sảnh cũng đồng loạt nhắm thẳng vào Diệp Huyền Tuyết, đồng loạt bắn về phía ngực hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen vụt lao ra từ bên sườn hắn, kèm theo đó là một luồng khí hùng hậu trào dâng, đánh rơi toàn bộ tên nỏ đang bắn tới trước ngực hắn. Bóng đen kia lại dùng tốc độ nhanh như sấm sét lao đến bên cạnh tên lính canh đứng đầu, ra tay chính là sát chiêu, một tay bóp chặt yết hầu tên lính, dùng sức vặn mạnh, tên kia lập tức mềm oặt ngã xuống đất.
Phía bên kia, Tiểu Ngũ cũng theo đó lao ra, phân thân thành ba, nghênh chiến với đám tu sĩ thủ vệ đang ùa tới từ bốn phía. Diệp Huyền Tuyết thấy mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300055/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.