Cửa lớn Thiên Hải Lâu theo sự kết thúc của màn náo kịch này mà lần nữa khép lại. Ý lạnh sương tuyết Diệp Huyền Tuyết lưu lại dường như vẫn chưa hoàn toàn tan biến, mặt đất quảng trường đâu đâu cũng là lớp nước mỏng do sương tan thành. Phương Thốn Tâm đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Diệp Huyền Tuyết và Lâm Tụng theo Cơ Linh Di biến mất sau cánh cửa đá nặng nề, khóe môi khẽ cong lên một độ cung vi diệu.
“Không ngờ Phương lão sư cũng có ngày hôm nay! Năm xưa phạt chúng ta hăng hái như vậy, hôm nay đúng là phong thủy luân chuyển.” Giọng nói trêu chọc vang lên, cắt ngang giây phút thất thần ngắn ngủi của Phương Thốn Tâm.
Nàng quay đầu, trông thấy Dư Tùy và Tang Mộ đã đi tới bên cạnh mình, tuy rằng đến Huyền Cơ Các đã nhiều ngày, nàng vẫn chưa có cơ hội cùng bọn họ ôn chuyện tử tế, đêm nay ngược lại là cơ hội trời ban.
Hai người gia nhập Ngũ tông, tinh khí thần hoàn toàn khác xưa, vóc người đều cao lên không ít, càng thêm vẻ thanh xuân phơi phới, anh khí bừng bừng. Ngay cả kẻ ngày xưa luôn thích trêu gà chọc chó, chuyên gây chuyện như Dư Tùy nay cũng trầm ổn hơn nhiều, dần có dáng dấp của một tu sĩ, chứ đừng nói đến Tang Mộ vốn có thiên phú và ngộ tính cực cao.
Được Dư Tùy nhắc nhở, Phương Thốn Tâm cũng nhớ lại cảnh tượng năm xưa ở Mặc Thạch Thành khi nàng phạt bọn họ quét dọn Tiên Dân Đường, bèn bật cười, cũng chẳng để bụng lời trêu chọc của Dư Tùy.
“Lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300052/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.