Thứ cắt ngang màn giao phong đầy triền miên giữa Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết chính là lời triệu hoán đến từ Bùi Kính Xuyên.
Hai người được gọi đến khe suối Lưu Phong Hồi Tuyết. Dòng suối này uốn lượn giữa mười hai ngọn tiên sơn của Huyền Cơ Các, tựa như một dải ngọc quấn quanh núi tiên, mặt suối tiên khí mịt mờ, phong quang hai bờ tuyệt mỹ, là cảnh sắc thiên nhiên hiếm thấy ở Cửu Hoàn.
Bùi Kính Xuyên đã trút bỏ bộ giáp trụ nặng nề, thay bằng một thân khoan bào mộc mạc, đầu đội nón lá, đứng trên chiếc bè trúc để mặc dòng nước đưa trôi. Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết đáp xuống trước mặt ông, vừa định hành lễ thì đã bị một luồng kình khí nhu hòa nâng dậy.
Giọng ông ôn tồn vang lên: “Lần này ta không dùng thân phận Quân soái hay Các chủ để gọi hai đứa tới đây, không cần câu nệ.”
Thiếu đi vẻ lạnh lùng cứng rắn của bộ nhung trang, giữa đôi lông mày Bùi Kính Xuyên có thêm vài phần nhu hòa. Người ta thường nói cháu giống cậu, ông và Diệp Huyền Tuyết có nét tương tự đến năm sáu phần, đều là những mỹ nam tử hiếm có, chỉ khác là so với Diệp Huyền Tuyết, trên người ông toát ra dấu vết từng trải qua chém giết nơi sa trường, tăng thêm vài phần túc sát.
Nếu ví Diệp Huyền Tuyết như sông băng tuyệt mỹ lại sắc bén, thì Bùi Kính Xuyên có thể xem là núi cao, trầm ổn và dày dạn.
Bùi Kính Xuyên quan sát Phương Thốn Tâm không chút che giấu nhưng lại chẳng khiến người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300049/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.