Ánh nắng chan hòa khắp Thiên Hải Lâu, dưới những ánh mắt mang đủ loại cảm xúc từ bốn phía, Trác Thanh Nhượng và Phương Thốn Tâm sóng vai bước về phía đài đấu pháp.
“Vết thương của nàng thật sự không sao chứ?” Trác Thanh Nhượng nhìn khuôn mặt vẫn còn tái nhợt của Phương Thốn Tâm, hỏi.
“Yên tâm đi, sẽ không làm lỡ việc của huynh đâu.” Phương Thốn Tâm lạnh nhạt đáp.
“Nàng biết ta không có ý đó mà.” Trác Thanh Nhượng khoanh tay trước ngực, giọng điệu trêu chọc hỏi nàng: “Tâm trạng không tốt sao? Là vì Diệp sư huynh hay là Tạ sư đệ?”
Trong lòng Phương Thốn Tâm quả thực có chút phiền muộn, ánh mắt vừa rồi của Diệp Huyền Tuyết dường như vẫn còn lởn vởn trước mắt, xua đi không tan. Hiện tại nàng chẳng còn hứng thú tán gẫu với người khác, chỉ muốn đánh một trận thật sảng khoái.
Tiếng xướng tên phía trước vang lên đúng lúc, nàng không nói một lời, phi thân lao vút lên đài đấu pháp bên trái.
Trên đài đấu pháp khắc họa những phù văn cấm chế phức tạp, dùng để phong ấn linh thức và pháp bảo của đệ tử lên đài. Theo luồng tinh quang lóe lên từ phù văn, cấm chế khởi động, trận chiến cũng chính thức bắt đầu.
Bốn phía xuất hiện vài luồng khí tức yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện cực kỳ khó nắm bắt. Giờ khắc này, không chỉ khảo nghiệm sự nhạy bén của ngũ giác, mà còn thử thách tâm thái của đệ tử, xem liệu có thể gạt bỏ những thanh âm và ánh mắt bên ngoài hay không.
Bất kỳ sự nhiễu loạn nào từ bên ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300047/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.