Vầng trăng bạc tròn vành vạnh khổng lồ treo lơ lửng sau rặng trúc, trông vô cùng choáng ngợp nhưng lại tựa như một bức phông nền giả tạo, đẹp đến mức không chân thực. Phương Thốn Tâm đưa tay ra, đầu ngón tay nàng xuyên qua một luồng ánh trăng đang rọi xuống qua khe trúc.
Cảm giác bấy lâu nay luôn ám ảnh nàng lại một lần nữa cuộn trào trở lại. Trong bóng tối, dường như có một đôi mắt quái dị đang lạnh lùng dõi theo nàng, rình rập nàng.
Thứ đó không ở Thái Thương Lâm, cũng không ở Huyền Cơ Các, kể từ khi nàng thức tỉnh, nó đã luôn bám theo nàng cho đến tận bây giờ nhưng nàng lại không biết nó rốt cuộc ẩn nấp phương nào.
Hoặc giả, đó chỉ là ảo giác của nàng mà thôi.
Cảm giác này chẳng hề dễ chịu chút nào, mỗi khi nàng muốn truy cứu tận cùng, cơn buồn nôn lại dâng lên, và nó ngày càng trở nên mãnh liệt… tựa như cảm giác khi nàng tiến lại gần Lôi Nhãn ở Thiên Hài Tư vậy.
Phương Thốn Tâm đột ngột siết chặt nắm tay, đè nén lại những cảm xúc có phần bạo liệt đang trào dâng. Một hạt ngọc nhỏ như hạt gạo trên vành tai nàng bỗng lóe lên một tia sáng bạc, hơi ấm nhè nhẹ từ nó đã cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
Nàng liếc nhìn về phía xa, Diệp Huyền Tuyết vẫn đang đứng bên ngoài Thái Thương Lâm, không biết đang nói chuyện gì với Tạ Tu Ly mà vẫn chưa trở lại, nàng trầm ngâm giây lát rồi kích hoạt thiết bị truyền âm.
Một giọng nói quen thuộc đã lâu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300044/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.