Dường như để phản đối đề nghị đầy mùi đe dọa của hắn, Phương Thốn Tâm vùng khỏi bàn tay đang kìm kẹp mình, bất ngờ giật tung vạt áo vốn đã xộc xệch của hắn. Cổ áo đang khép kín bị toạc mở nửa vời, lộ ra v*m ng*c r*n ch*c và một vết sẹo mờ chưa tan hết trên vùng bụng dưới, hình dạng có chút dữ tợn.
Nàng đoán, đó là vết thương do phân tâm trên chiến trường Thiên Liệt một năm về trước.
“Đây là địa bàn của huynh, huynh cứ tự nhiên.”
Giọng điệu hời hợt nhưng lại tỏ ra chắc chắn đến đáng ghét, nàng căn bản chẳng hề để tâm đến lời đe dọa của hắn, thậm chí còn gia thêm khiêu khích.
Sự trêu chọc tinh quái này là chiêu trò nàng quen dùng nhất.
Nàng chưa từng sợ hãi lời đe dọa của hắn. Trong cuộc đối dầu dài đằng đẵng kia, nàng gần như chưa từng rơi xuống thế hạ phong, luôn là kẻ nắm quyền chủ đạo mọi cảm xúc giữa hai người.
Nhìn hắn chớm nở tình cảm, nhìn hắn cắm rễ tình sâu, nhìn hắn trầm luân mê muội…
Diệp Huyền Tuyết quay mặt đi, không dám nhìn thêm khuôn mặt tái nhợt đang cúi thấp và làn da trắng ngần thấp thoáng giữa suối tóc đen nhánh kia nữa. Người bên ngoài vì đợi lâu không thấy hồi âm mà càng thêm kích động, tiếng gọi từng đợt, tiếng sau dồn dập hơn tiếng trước, khiến trong lòng hắn nảy sinh một thứ cảm giác khó tả bằng lời.
Vừa ẩn chứa sự xấu hổ thầm kín, lại vừa k*ch th*ch.
Điều này khơi dậy ký ức chôn sâu trong hắn, dường như rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300041/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.