Vừa mới khó khăn thoát thân, đang tính tìm chỗ nào thanh tịnh một chút thì Phương Thốn Tâm lập tức đứng hình, sao chuyện này lại đổ lên đầu nàng nữa rồi?
Nàng vốn chẳng muốn nổi bật, cũng không muốn phô trương, chỉ định bụng làm một vị tiểu sư muội thuần lương vô hại của Ngũ tông thôi mà, ngờ đâu ngay ngày đầu tiên đến Huyền Cơ Các, lớp vỏ bọc đã bị l*t s*ch sành sanh.
Thật chẳng còn gì thú vị nữa!
Giữa đại điện đầy rẫy những tiếng xôn xao bàn tán, Diệp Huyền Tuyết vẫn giữ nguyên vẻ mặt như thường lệ. Thần thái ấy khiến người ta cảm giác rằng dù câu tiếp theo hắn có nói những lời đường mật trực diện như “Ta thích muội” hay “Gả cho ta đi”, thì tông giọng vẫn sẽ vững vàng như bàn thạch thế kia.
Chỉ có Phương Thốn Tâm ở khoảng cách gần, bốn mắt nhìn nhau, mới thấu một chút khiêu khích xen lẫn oán trách trong đôi mắt hắn.
Cái tên này học hư rồi!
Hắn không còn là “khúc gỗ” ngoan ngoãn lúc trước, cũng chẳng còn là Giang Tịnh thuần tình năm nào, hắn đã biết phản công đúng lúc. Vậy thì, hắn nghĩ nàng sẽ ứng phó thế nào đây? Là vội vàng giải thích để tránh hiềm nghi, dập tắt sự tò mò của mọi người, hay là thẹn thùng cúi đầu tiếp tục duy trì hình tượng tiểu sư muội thuần lương của mình?
Diệp Huyền Tuyết vẫn hơi rủ mắt, phớt lờ tất cả mọi người xung quanh, trong ánh mắt chuyên chú chỉ có hình bóng nàng, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.
Đồng tử nàng khẽ lóe lên một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300037/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.