Giữa những cử chỉ âu yếm tóc mai chạm nhau, tay Diệp Huyền Tuyết càng siết càng chặt, lưng nàng dán vào ngực hắn, giữa hai người không còn kẽ hở nào. Bàn tay vốn đang gom lấy mái tóc dài của nàng cũng xuyên qua những lọn tóc, v**t v* lên một bên cổ khác của nàng.
Lý trí dần tan biến, lửa giận thổi bùng d*c v*ng, hắn như kẻ ăn quen bén mùi, chẳng cần thầy dạy cũng tự thông, nhìn gò má ửng đỏ của nàng biết nàng cũng đang chìm đắm trong đó, càng được đà lấn tới.
Diệp Huyền Tuyết phát hiện mình bị mê hoặc bởi cảm giác da thịt hai người chạm nhau, chỉ cần nhẹ nhàng ma sát thôi cũng khiến hắn muốn ngừng mà không được.
Ánh sáng loang lổ trong rừng trúc dường như tối đi đôi chút, một con bướm đậu trên ngọn tóc Phương Thốn Tâm, cánh bướm màu sắc rực rỡ với hoa văn quỷ dị tỏa ra ánh sáng mê ly, khiến Phương Thốn Tâm có chút choáng váng.
Nếu hắn định dùng nam sắc để mê hoặc nàng, vậy thì hắn thành công rồi.
“Diệp Huyền Tuyết…” Nàng khẽ gọi một tiếng, cuối cùng cũng không còn gay gắt như trước nữa.
Nàng cũng hy vọng, hắn chỉ là Diệp Huyền Tuyết, chứ không phải bất kỳ ai khác.
“Hửm?” Hắn th* d*c, giọng mũi hơi nặng.
Thần Phật không còn nữa, hắn giống như một vị tiên nhân bị kéo xuống hồng trần, đọa thành ma, điên cuồng mê luyến thứ không nên tham lam.
Y bào mềm mại dần lỏng ra, cổ áo trượt xuống cánh tay trái nàng, đầu vai lộ ra đón nhận những nụ hôn vụn vặt. Giờ khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300035/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.