Bên ngoài mặt đất mịt mù sương trắng, trong không gian tối tăm lấp lánh hoa quang ngũ sắc chập chờn, khiến quán rượu nhỏ này trông như một ma quật mê hoặc lòng người.
Triệu Ất hơi cúi đầu tùy ý đứng đó, ngũ quan thâm thúy dưới ánh sáng kỳ ảo tản ra hơi thở của kẻ đi săn, tựa như một con hung thú đang ẩn mình, im lặng lại đầy uy h**p với tất cả mọi người.
So với hắn, dù đường nét gương mặt giống nhau đến năm sáu phần, Tiểu Ngũ vẫn có vẻ non nớt, giống như một con báo gấm phản nghịch, nhìn thì hung dữ nhưng vẫn có thể đưa tay v**t v*. Chỉ cần vuốt thuận lông nó, thiếu niên sẽ ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, trở thành một người bạn trung thành.
Hai huynh đệ mỗi người một khí chất riêng biệt, giữa sự căng thẳng như kiếm tuốt vỏ nỏ giương dây lại duy trì một sự cân bằng vi diệu nào đó. Đặc biệt là Tiểu Ngũ, trưởng thành nhanh chóng, thêm vài phần thâm trầm nội liễm, nhưng nhuệ khí vẫn chưa hoàn toàn thu lại, thay đổi lớn đến mức như biến thành một người khác so với năm xưa.
Trước mắt, con báo nhỏ này đã học được cách quan sát lời nói sắc mặt, đánh hơi thấy bầu không khí không đúng, vậy mà chẳng có mảy may áy náy với hành động tự tiện xông vào của mình , ngược lại còn cố ý nói: “Làm phiền hai người à?”
Ngay khi cửa bị đẩy ra, Phương Thốn Tâm đã thu tinh thạch vào túi, nghe vậy liền chẳng thèm khách sáo với hắn: “Ngươi còn biết là làm phiền hả?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300027/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.