Cơn gió nhẹ lướt qua, bóng dáng Phương Thốn Tâm xuất hiện bên cạnh Diệp Huyền Tuyết, vai kề vai cùng hắn ngồi trên sông băng.
Giữa sắc xanh đậm nhạt chập trùng của băng tuyết, Diệp Huyền Tuyết hôm nay trông cũng khác hẳn ngày thường. Áo bào mỏng khoác hờ, mái tóc dài buộc nửa, vẫn là dung nhan tiên tư tuyệt sắc ấy, nhưng không còn là vị thần quân vô tình lạnh lẽo trong mắt người đời, ngược lại có thêm vài phần phóng khoáng của một thiếu niên, vẻ sắc bén giữa mày mắt đã tan biến, ngay cả những đường nét góc cạnh trên gương mặt cũng trở nên nhu hòa.
“Nghe nói nàng đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi nghe ngóng tin tức của ta?” Hắn nhìn thẳng về phía trước, trong giọng nói có sự vui sướng, không còn băng giá như xưa.
“Ngươi nghe ai nói thế?” Phương Thốn Tâm nhìn sườn mặt hắn, hỏi ngược lại.
Sự nôn nóng lo âu suốt mấy ngày qua dường như được sự xuất hiện của hắn xoa dịu, nàng thở phào nhẹ nhõm, dây đàn lòng đang căng thẳng cuối cùng cũng giãn ra.
Thời gian qua nàng bận thì có bận, nhưng cũng không ít lần nhớ mong hắn, ngay cả cảm xúc thường ngày cũng bị ảnh hưởng. Suy cho cùng, người ta vì nàng mới bị trọng thương hôn mê, nếu lỡ tàn phế hay chết đi, chẳng phải nàng sẽ gánh một món nợ ân tình lớn sao? Nàng đương nhiên là phải nhớ rồi, chắc chắn không phải vì vị trí của Diệp Huyền Tuyết trong lòng nàng đã trở nên phi thường đâu.
“Nếu không phải nàng thì chắc là một kẻ có dụng tâm kín
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300023/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.