Đại chiến qua đi, phủ Thành chủ Nguyên Lai bị phá hủy gần sáu phần, đủ thấy trận chiến này thảm liệt đến nhường nào, may mắn là Thao Hoàng không xông vào được nội thành Nguyên Lai, không gây ra tai kiếp lớn hơn. Tu sĩ Ngũ Tông phụ trách thu dọn thi tàn của Thao Hoàng, niêm phong toàn bộ mảnh xác mang đi không sót một mống, phần bừa bộn còn lại giao cho người Tạ gia tự quét dọn.
Phương Thốn Tâm trở lại phủ chính, bốn phía người đi kẻ lại đều là thị tùng và hộ vệ Tạ gia bước chân vội vã, đám người rối của nàng đứng thẳng tắp thành hàng dưới ánh mặt trời, vô cùng gây chú ý.
“Hư chủ.” Người Tạ gia đi ngang qua nhận ra nàng, nhao nhao cúi đầu hành lễ.
Phương Thốn Tâm gật đầu đáp lại, sải bước về phía đám người rối của mình.
“Kỳ lạ, bên Tây phủ sao lại cháy thế? Sao mức độ hư hại ngang ngửa phủ chính vậy?” Tiếng thì thầm của người Tạ gia lướt qua vai nàng vọng lại.
Mí mắt Phương Thốn Tâm giật giật.
Lửa… là do Điểm Tâm phóng hỏa lúc nàng đấu pháp cùng Yêu Thụ, lan ra từ tòa lầu xác chết Yêu Thụ kia, thiêu rụi hang ổ của Tạ Sách đến bảy tám phần.
Phương Thốn Tâm chắp tay sau lưng đi đến trước mặt hơn hai mươi người rối, giống như một vị tướng quân đang điểm binh trên sa trường. Đám người rối mặt vô cảm móc túi trữ vật mang theo người ra, dâng lên trước mắt nàng, túi trữ vật có tới mười cái, cái nào cũng đầy ắp. Nàng tùy tiện mở một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300018/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.