Dưới ánh mắt nhiệt tình của quản sự và đám tiểu nhị ở Lăng Vân Hiên, Phương Thốn Tâm trả một lần đủ hai ngàn vạn tiền đặt cọc, rồi cùng Tạ Tu Ly rời khỏi Lăng Vân Hiên.
Trời vẫn còn chưa tối, Tạ Tu Ly lại dẫn nàng đến thương thành giao dịch lớn nhất Nguyên Lai Thành. Cả hai không dùng linh thú phi hành, chỉ sóng vai mà đi trên con phố phồn hoa nhộn nhịp của Vân Lai.
“Tạ Tu Yên… là ca ca của ngươi à?” Phương Thốn Tâm thuận miệng hỏi.
“Cũng có thể nói vậy. Hắn đứng thứ tư, nhưng thứ tự của những đứa con chính thất của Tạ gia không sắp theo tuổi tác mà theo thời điểm bọn họ được tìm về Tạ gia.” Tạ Tu Ly vừa nói vừa khẽ cười giễu mình, chẳng lấy làm lạ khi thấy sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt Phương Thốn Tâm, bản thân hắn khi vừa nghe chuyện này cũng cảm thấy vô cùng nực cười, “Tạ Mưu phong lưu thành tính, khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, tình nhân thì nhiều không kể xiết, đến ông ta còn chẳng nhớ ai tới trước ai tới sau, huống chi là con cái họ sinh ra. Thế nên chỉ đành lấy thời điểm những đứa con được đưa về Tạ gia để xếp thứ bậc.”
Hắn là kẻ cuối cùng được tìm về, nên xếp thứ bảy, còn có đệ bát, đệ cửu nào nữa không… thì khó mà nói được.
Nhìn thái độ Tạ Mưu đối với nữ nhân là biết ông ta tuyệt chẳng phải một người cha tử tế. Những đứa con của ông ta, kẻ nào cũng chỉ sống nhờ phần lễ trong tộc, chỉ khi mẫu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300005/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.