Cùng lúc ấy, từ phía dưới đống phế bảo, một luồng khí nóng bỏng cuồn cuộn dâng lên. Dòng dung nham đặc quánh chậm rãi trôi giữa tầng sâu vực thẳm, ánh cam đỏ rực chói lòa đến mức khiến người ta đau nhức con mắt. Nơi này chính là điểm tận cùng của tất cả phế bảo và rác rưởi Nhật Quỹ Thành được đổ xuống.
Bất kể là vật gì, một khi rơi vào dòng dung nham sôi sục ở địa tâm đều sẽ hóa thành tro bụi, thậm chí còn chưa kịp chạm đất đã bị thiêu sạch không còn dấu vết.
Trên không, vô số phế bảo rơi xuống như mưa, giữa đó lại xen lẫn hai sinh mệnh bằng xương bằng thịt.
Phương Thốn Tâm chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ bị vứt bỏ như một đống rác. Hơi nóng hừng hực dâng tràn khiến người ta nghẹt thở, dù vẫn còn cách một đoạn khá xa, nàng vẫn có thể cảm nhận được ngọn lửa dữ dội đủ để thiêu rụi tất cả. Da thịt bỏng rát, vạt áo và đuôi tóc bắt đầu bén lửa, xung quanh là từng món phế bảo vừa rơi xuống đã bốc cháy, hóa thành vô số cầu lửa nhỏ rơi tõm vào hồ dung nham.
Gió trong Phù Dao Bầu kịp thời tràn ra, nâng đỡ thân thể nàng lơ lửng giữa không trung. Nhưng người cùng rơi xuống với nàng là Giang Tịnh lại chẳng được may mắn như thế.
Sau lưng hắn bung ra vô số dây mây xanh, những sợi mây quấn lấy nhau, dệt thành đôi cánh khổng lồ, ra sức vỗ mạnh hòng đưa hắn bay lên. Thế nhưng, dây mây sinh từ mộc linh căn vốn không chịu nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299980/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.