Trị thương xong, Phương Thốn Tâm cũng không vội rời đi, nàng uể oải dựa vào chân tường nghỉ ngơi, ngay cả vạt áo trượt xuống bờ vai cũng lười kéo lên, mặc cho nó lỏng lẻo buông xuống bên hông. Có lẽ dáng vẻ tùy ý này của nàng quá mức thả lỏng, khiến Giang Tịnh cũng cởi bỏ đề phòng, ngồi xuống cạnh nàng, cùng dựa vào chân tường.
Hai người vốn chẳng quen thân, chẳng tìm được chủ đề gì chung, bèn im lặng mà ngồi đó. Ngồi được một lát, sau bình phong vang lên tiếng bước chân, từ xa đến gần rồi lại dần xa đi. Phương Thốn Tâm đưa mắt nhìn quanh, tò mò hỏi: “Đây là chỗ nào vậy?”
Nơi họ ngồi là phía sau bình phong trang trí ở cửa vào một hành lang, yên tĩnh đến mức hiếm thấy bóng người. Cả hành lang tường và nền đều trắng xám đơn điệu, không chút trang trí, ánh sáng lạnh lẽo chẳng rõ dẫn đến nơi nào.
“Chỗ này thông đến bãi phế thải của Thiên Hài Thành, cũng là nơi xử lý rác của Nhật Quỹ Thành, toàn bộ rác thải trong thành đều đưa về đây tiêu hủy tập trung. Hai hôm nay Địa Uyên Phong Bạo bùng phát, rác ở thành thứ năm không vận chuyển xuống được, nên nơi này tạm ngừng hoạt động, chẳng có mấy ai qua lại.” Giang Tịnh đưa mắt nhìn vào sâu trong hành lang.
“Ngươi hình như rất quen thuộc với Thiên Hài Hư? Không giống người mới.” Phương Thốn Tâm tùy tiện hỏi, “Ngươi cũng đến để đánh lôi đài à?”
Giang Tịnh chạm phải ánh mắt sáng long lanh của nàng, thản nhiên đáp: “Ừ, ta cũng chỉ mới tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299976/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.