Mặt trời lặn xuống sau dãy lầu các nơi thành thị xa xăm, ánh tà dương màu cam cũng dần tan biến, sắc trời từng chút một tối sẫm lại. Khi màn đêm buông xuống, Dục Tú Quán càng lặng ngắt hơn thường ngày.
Thế nhưng trong sự tĩnh lặng ấy, lại thấp thoáng một hơi thở bất thường, như thể là sự yên ả trước cơn giông tố.
Trong đêm tối, hai vị tiên quân mặc hắc giáp, gương mặt lạnh lùng, vội vã lướt qua, rồi dừng lại trước Thiên Diễn Các, cung kính hành lễ với hai người đang đứng trên bậc đá.
“Bẩm tiên quân, đã làm theo phân phó của ngài, tuần tra khắp nơi trong quán một lượt, pháp bảo hư cảnh dùng cho cuộc thi tuyển chọn ngày mai cũng đã được kiểm tra xong, không phát hiện điều gì khác thường.” Một người trong đó bẩm báo.
Diệp Huyền Tuyết đứng chắp tay sau lưng trên bậc đá, mắt nhìn lầu các mờ ảo trong màn đêm mà không nói lời nào.
Đợi hồi lâu cũng không thấy y mở miệng, Mạc Đạo Nan đứng bên cạnh cẩn trọng khẽ nói: “Diệp tiên quân, gần đây trong quán đã gia cường phòng bị, pháp bảo hư cảnh dùng trong trận chung kết ngày mai mỗi ngày đều có hai ca nhân thủ kiểm tra, chắc hẳn sẽ không còn sơ suất.”
Tuy rằng sự kiện liên quan đến Hồng Thao Tổ vẫn còn chưa điều tra rõ, nhưng sau khi xảy ra việc ấy, thành Vọng Hạc đã điều động một số lượng lớn tiên quân đến trấn thủ Dục Tú Quán, nơi đây cũng tăng cường tuần tra, theo lý mà nói thì sẽ không phát sinh vấn đề nữa. Ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299948/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.