Hình người hỗn độn đảo mắt tìm kiếm con mồi vốn nên bị nó nuốt trọn chỉ trong một hơi. Nguyên thần của nàng quá mức thơm ngát… khơi dậy d*c v*ng nguyên thủy nhất của nó, khiến nó chỉ muốn điên cuồng cắn xé nuốt lấy.
Thế nhưng giờ đây nó lại chẳng tìm được con mồi yếu ớt ấy, cho đến khi một tràng cười ngạo nghễ từ trên cao vang xuống.
“Ngươi đang tìm ta sao?”
Hình người hỗn độn khựng lại, vỏ ngoài đen kịt dù không lộ rõ thần sắc nhưng vẫn không giấu được thoáng kinh ngạc.
Nó từng nuốt qua vô số hồn phách tu sĩ nhưng chưa từng nghe thấy được tiếng nói trong thức hải của ai. Những hồn phách kia đều rối loạn hỗn tạp, bị nó nuốt chửng trong một ngụm mà vẫn chẳng sao giải tỏa đói khát.
“Đáng yêu thật, tiểu quái vật… ngươi muốn đoạt xác nuốt lấy nguyên thần của ta sao?” Âm thanh ấy lại vang lên, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.
Hình người hỗn độn ngẩng đầu, dường như còn chút nghi ngờ, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nỗi sợ hãi bất chợt ập đến.
Trong không gian hư vô này truyền đến một áp lực khổng lồ, như một bàn tay vô hình đang siết chặt nó. Nó muốn trốn, nhưng lại như bị giam chặt trong không gian này.
“Thế nào? Hương vị này không tệ chứ.” Giọng nói lại lần nữa vang lên, ngập tràn thích thú.
Một hư ảnh khổng lồ dần hiển hiện, Phương Thốn Tâm khoanh chân ngồi lơ lửng giữa hư không, từ trên cao nhìn xuống kẻ xâm nhập tựa như con kiến hôi. Làn kim quang nhàn nhạt khiến nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299932/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.