Phòng tắm của Tiên Dân Phủ có một cái tên cực kỳ êm tai, Bồng Lai Tiên Trì.
Muốn dùng Bồng Lai Tiên Trì một lần cần nộp năm viên hạ phẩm linh thạch, khoản chi phí này, Vương Thắng đã thay nàng miễn trừ.
Chính giữa căn phòng chỉ rộng bằng một bàn tay có một cái ao nhỏ, chung quanh lát đá xanh, ven bờ lưa thưa cắm mấy đóa hoa sen giả chế tác vụng về, trên đỉnh nhà treo một đài sen đá, nước từ giữa nhụy sen tuôn ào ào, hơi trắng lượn lờ bốc lên.
Phương Thốn Tâm đứng trong ao, mặc cho dòng nước nóng từ đầu dội xuống tận gót chân.
Nơi này xem ra được dùng thường xuyên, hẳn những kẻ đến đây cũng chẳng mấy khi dùng pháp thuật để tẩy rửa.
Tắm gội suốt nửa canh giờ, Phương Thốn Tâm mới lưu luyến bước ra khỏi ao, chung quanh lập tức dâng lên một luồng gió ấm áp hong khô nước trên thân thể nàng. Nàng có chút kinh ngạc, căn phòng tắm này tuy chật hẹp đơn sơ, nhưng lại rất chu đáo…
Nàng đứng trong phòng ngắm nhìn một lát, nghĩ đến năm viên linh thạch kia không thể để uổng phí, rồi đem tiên bào cũ của mình ngâm xuống ao, vò rửa sạch sẽ. Dù y bào đã rách nát không còn mặc được, nhưng… vải vóc còn sót lại có lẽ vẫn có thể dùng cho việc khác, dẫu sao đó từng là pháp bào tiên giai.
Ngoài sân nhỏ trước phòng nghỉ, Vương Thắng buông tay đứng một bên, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía cửa, giữa mày ẩn nét nôn nóng.
Ai ngờ Phương Thốn Tâm vừa mới bước vào Bồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299920/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.