Nơi đây vẫn là Thanh Hư của Vân Hải Nhất Mộng sao? Nơi linh khí dồi dào bậc nhất toàn tiên giới ấy?
Phương Thốn Tâm không cam lòng, lại lần nữa vận chuyển kinh mạch, thử hấp nạp linh khí để thi triển thần thông, muốn cùng Bùi Quân Nhạc quyết một trận sinh tử, nhưng nàng vẫn chẳng thể tụ nổi nửa phần linh khí.
Bất kể tiên hay ma, để thi triển pháp thuật cùng pháp bảo đều cần đến linh khí thiên địa. Linh khí cũng là căn bản để tu sĩ tu luyện, bài học đầu tiên khi đặt chân lên con đường tu tiên chính là học cách hấp nạp linh khí thiên địa.
Có thể nói, rời khỏi linh khí, tu sĩ chẳng khác nào cá rời nước.
Mà giờ nơi này lại tựa một không gian bít kín đã bị rút sạch linh khí, nàng hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của nó, dẫu có vạn năng, cũng vô pháp thi triển.
Sự kinh ngạc nghi ngờ khiến sát khí bớt đi, nàng chú ý thấy phía đối diện, Bùi Quân Nhạc cũng đang nhíu chặt mày, liên tục kết quyết ba lần.
Xem ra hắn cũng lâm vào tình cảnh giống hệt mình.
“Ta nói hai người các ngươi đứng đủ lâu rồi chứ?” Tống Tiêu nhìn hai “bảo bối sống” mà mình tìm được, khó chịu cất giọng, “Dị tượng vừa rồi chẳng phải do các ngươi bày ra sao? Dụ bọn ta phí công xông vào núi… Này, các ngươi lại muốn làm gì?”
Hắn tìm không thấy kho báu, vốn định lấy hai kẻ điên này ra xả giận, nhưng lời còn chưa dứt, đã thấy cả hai bỗng đồng loạt động thân.
Bùi Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299917/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.