Thật ra, quyết định này được đưa ra sau khi anh thương lượng với Hứa Mỹ Lam, ông ấy là ân nhân của anh, nếu ông ấy có gia đình thì không sao.
Nhưng ông ấy không có con và ở một mình, hiện tại sức khỏe của ông ấy vẫn còn tốt, về sau sức khoẻ của ông ấy sẽ dần dần yếu đi, lúc đó để ông ấy sống một mình Trương Hùng thật sự không an tâm.
Từ khi Trương Hùng bị thương, chú Đổng liền lấy cớ dạy Trương Hùng học, trừ một số người trong thôn cần khám bệnh, thời gian còn lại đều ở trong sân nhà bọn họ, thậm chí khi ăn cơm chiều ông ấy còn làm này làm kia rất lâu mới chịu về.
Khi từ nhà của Trương Hùng trở về, là lúc tâm trạng của chú Đổng buồn bã nhất. Tâm tư của chú Đổng, Trương Hùng đã sớm đoán ra tám chín phần rồi.
Giờ phút này, đầu óc của chú Đổng mơ hồ, trong đầu chỉ có một ý nghĩ “Trương Hùng muốn nhận ông ấy làm cha nuôi!” Nghe những lời này, ông ấy ngồi im một chỗ thẫn thờ như người mất hồn.
Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng liếc nhìn nhau, trong lòng đều có chút thấp thỏm, Trương Hùng thì không cần phải nói, liền nói Hứa Mỹ Lam kiếp trước là một đứa trẻ mồ côi, từ khi có ký ức cô đã sống trong cô nhi viện, khi đi học cô nhìn thấy mấy đứa trẻ được cha mẹ mình đến đón.
Trên khuôn mặt vô thức toát ra nụ cười cưng chiều, tràn đầy sự ấm áp, đều có thể làm Hứa Mỹ Lam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-xuyen-ve-qua-khu-mang-theo-khong-gian-ki-dieu-ben-nguoi/3579095/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.