Tiếng mắng rất vang dội!
“Là thật. Anh đi tìm chú Đổng. Chú Đổng vừa từ nhà bà ta trở về. Nghe nói buổi sáng đã đến giờ ăn cơm mà bà ta vẫn còn chưa rời khỏi giường. Trương Quốc Khởi kêu Tiểu Lưu đánh thức bà ta, không ngờ Tiểu Lưu vừa mở cửa ra, thì liền nhìn thấy Đại Lưu đang nằm trên mặt đất, miệng méo, mắt trợn trừng.”
Trương Hùng nghe được bát quái từ nhà chú Đổng, kể lại cho Hứa Mỹ Lam nghe một lần.
Hứa Mỹ Lam nghe xong không khỏi thổn thức thở dài, tuy nói miệng lưỡi của Đại Lưu quả thật rất đê tiện, nhưng khi sắp già rồi lại thành ra thế này, cũng thật là có chút đáng thương.
Đương nhiên, người như vậy, không đáng để Hứa Mỹ Lam thương hại, với lại cũng có một câu nói người đáng thương nhất định phải có chỗ đáng hận, bà Đại Lưu chính là thuộc về loại người này!
“Người như vậy, không thể đi khắp nơi làm chuyện xấu mắng chửi người, đối với chúng ta cũng là chuyện tốt. Bà ta xấu tính như vậy, chắc chắn là gặp quả báo, anh cũng đừng buồn.”
Trương Hùng thấy trên mặt cô cũng không có chút đồng tình nào, chính mình còn được an ủi. Trong lòng vừa buồn cười, vừa cảm thấy nhẹ nhàng thở ra.
Thật ra, anh không nói với Hứa Mỹ Lam về việc bà Đại Lưu bị đột quỵ có liên quan đến anh. Cảnh tượng bà Đại Lưu cầm lưỡi hái chuẩn bị c.h.é.m vào cánh cửa ngày hôm qua làm cho trong lòng anh đột nhiên vụt ra một yểm khí. Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-xuyen-ve-qua-khu-mang-theo-khong-gian-ki-dieu-ben-nguoi/3579073/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.