Hứa Mỹ Lam cũng muốn giúp đỡ, nhưng bị Trương Hùng ngăn lại, anh ra vào hai ba lần liền chuyển hết đồ vào trong phòng.
Nhìn túi giấy dầu mà Hứa Mỹ Lam cầm trong tay, “Bên trong bánh nướng và bánh dày đã nguội rồi, trước tiên em bỏ nó ở nhà bếp đi, anh đu trả lại xe bò, xíu anh về anh sẽ hâm nóng lại cho em ăn.” Trương Hùng thấp giọng dặn dò.
“Được.” Hứa Mỹ Lam ngoan ngoãn trả lời.
Anh khẽ vuốt tóc Hứa Mỹ Lam, sau đó dắt xe bò đi ra khỏi nhà, trước khi đi còn lấy một nắm kẹo trái cây cứng bỏ vào trong túi. Và yêu cầu Hứa Mỹ Lam khóa cửa từ bên trong.
Trong nhà mua nhiều đồ như vậy, còn chưa kịp thu dọn, người ngoài xông vào vô tình nhìn thấy, sẽ rất phiền phức!
Hứa Mỹ Lam gật đầu, đi theo phía sau Trương Hùng để đóng cửa lại, sau đó cầm bọc nhỏ đi vào nhà bếp, đặt lên bàn, rửa tay rửa mặt, thay quần áo sạch sẽ, sau đó mới chuẩn bị nhìn xem cô tìm được cái gì bảo bối.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy một đống hỗn độn trong phòng, Hứa Mỹ Lam vẫn kiềm chế sự háo hức của mình.
Chuẩn bị cơm nước trước, cơm nước xong lại nghiên cứu sau.
Hứa Mỹ Lam lấy một cái bát lớn, đong một bát đầy gạo, vo sạch trong nước, rửa sạch nồi, thêm nước rồi cho gạo đã vo sạch vào nồi đun sôi.
Hứa Mỹ Lam khi còn bé ở trong cô nhi viện, bởi vì còn quá nhỏ, không thể làm bất cứ việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-xuyen-ve-qua-khu-mang-theo-khong-gian-ki-dieu-ben-nguoi/3579011/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.