Cô rưng rưng nước mắt, bắt đầu bán manh làm nũng:- Ta ít nhất cần mười giọt Nước Mắt Thiên Sứ mới đủ nghiên cứu.
- Ngươi chỉ cần đi theo ta, còn sợ không có Nước Mắt Thiên Sứ để cho ngươi nghiên cứu à?Hiện tại, Ly Nguyệt chỉ có hy vọng đối với Nước Mắt Thiên Sứ, không ôm hy vọng quá lớn đối với nghiên cứu bí dược.
Cô thầm nghĩ bạn mình có thể đi theo thì sẽ có cuộc sống tốt hơn.
Hơn nữa, Ly Nguyệt đã hiểu được một phần suy nghĩ của Mục Lương, bạn cô chính là một nhân tài, có thể chế tác bí được dược.
Nếu Vưu Phi Nhi có thể lưu lại ngôi nhà trên lưng Tiểu Huyền Vũ, từ từ nghiên cứu bí dược không phải tốt hơn sao?- Ta đi với ngươi.
Vưu Phi Nhi cà cà mặt của cô gái tóc trắng.
Ly Nguyệt ghét bỏ, đẩy Vưu Phi Nhi ra, thúc giục:- Vậy thì nhanh thu thập mọi thứ một chút, chúng ta sẽ đi hội hợp với hai người Mục Lương.
- Đi ngay ngày hôm nay? Bây giờ là ban ngày? Hay buổi tối?Vưu Phi Nhi vừa dọn dẹp đồ, vừa hỏi.
- Nửa đêm.
Ly Nguyệt thở dài.
- Nửa đêm, nơi của các ngươi có đủ đồ ăn không? Không có thì để ta lại đi lên, lấy xuống một ít.
Vưu Phi Nhi dừng lại động tác cất đồ vào túi, ngẩng đầu nhìn về cái hang nhỏ dẫn lên phía trên.
- Ngươi cũng không cần đi hại người ta.
Ly Nguyệt vội vã ngăn lại.
Cô chưa từng gặp qua người nào như cô gái tóc vàng, trộm thức ăn của gia đình người khác, hiện tại trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-xay-gia-vien-tren-lung-huyen-vu/4006992/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.