Trừ phi Nam Cung Lưu Vân có ý thả hắn ra, nếu không, cho dù hắn có phản kháng thế nào cũng không có hiệu quả.
Lý Ngạo Thiên không cam tâm!
Rõ ràng lúc trước ở cửa động nhìn thấy Nam Cung Lưu Vân, thực lực của hắn vẫn chỉ là cấp bảy, lúc đó nếu bản thân liều với hắn, có khi bản thân vẫn còn chút sức lực, nhưng bây giờ...
“Có nói hay không!” cánh tay Nam Cung Lưu Vân như thép, siết chặt lấy yết hầu của Lý Ngạo Thiên, bọp nghẹt không cho không khí lưu thông.
Lý Ngạo Thiên vì thiếu khí, sắc mặt đỏ gắt lên, rất nhanh, hắn ra sức gật đầu.
“Ta nói, nhưng trước đó, ngươi phải trả lời ta một câu hỏi!” Lý Ngạo Thiên vân không thể nào lý giải được sự tăng cấp của Nam Cung Lưu Vân.
“Nói.” Nam Cung Lưu Vân tiện tay quăng hắn xuống đất, ánh mắt lạnh lẽo thâm sâu trừng lên nhìn hắn.
Lý Ngạo Thiên bị quăng xuống chẳng khác gì cách người ta quăng rác đang ôm lấy chỗ yết hầu, không ngừng hít thở sâu, khó khăn lắm mới bình phục lại được.
“Nếu như lần trước ở cửa động đấu với ngươi, thì ta có cơ hội thắng ngươi không?”
Lý Ngạo Thiên nhìn chằm chằm Nam Cung Lưu Vân.
Nam Cung Lưu Vân thờ ơ nhìn hắn, khóe miệng cong lên cười lạnh: “Lẽ nào ngươi không nhìn ra, khi đó bổn vương đang bị thương sao?”
“Hả?” Lý Ngạo Thiên kinh hãi nhìn Nam Cung Lưu Vân.
Nam Cung Lưu Vân lại bị thương thật ư? Người bị thương quả thật là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3164332/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.