Chỉ cần trị hết cho người nhà nàng, thù lao tuyệt đối đáng quan tâm.
Ai ngờ, Tô Lạc lại chắp hai tay ở phía sau, chậm rì rì lắc lắc đầu.
“Bệnh nguy kịch?” Lãnh dược sư hỏi.
Tô Lạc kéo Lãnh dược sư ngồi xuống, áp vào bên tai hắn nói nhỏ nhẹ vài câu.
Lãnh dược sư cạn lời nhìn Tô Lạc: “Cái gì? Vậy ra không phải mời ta đi cứu người à.”
Tô Lạc cười hì hì nhìn Lãnh dược sư: “Vậy Lãnh dược sư có đi hay không đây?”
“Đi, làm gì không đi chứ.” Lãnh dược sư liếc mắt Tô Lạc một cái: “Nha đầu này, trong đầu loanh quanh lòng vòng, thật đúng là nhiều mưu ma chước quỷ.”
“Lãnh dược sư làm theo là được, nói không chừng sự thành lúc sau sẽ có chuyện vui đang chờ người.”
Tô Lạc chớp chớp mắt nghịch ngợm nhìn Lãnh dược sư, chân váy bay phất phới, bóng người đã biến mất trong bóng đêm.
Lãnh dược sư nghe vậy, nao nao.
Nha đầu Tô Lạc này tâm tư thông thấu, nàng chắc chắn biết thứ mà mình yêu thích, nàng nói chuyện vui chẳng lẽ là… Lãnh dược sư nghe vậy tức khắc liên tục mừng như điên, đi thẳng ra phía cửa, kêu ra phía bên ngoài: “Chuẩn bị xe!”
Quản gia nghe được âm thanh, vội vội vàng vàng chạy tới.
Vị quản gia này chính là kẻ lúc trước bởi vì tiếp đón Tô Lạc chậm trễ mà bị vị kia đạp cho một đạp.
“Lão gia, đã trễ thế này người muốn đến chỗ nào vậy?” Quản gia mặt đầy nghi hoặc khó hiểu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3163976/chuong-652.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.