Ám Dạ Minh chốt hạ bằng một câu tổng kết: “Tất cả sách đều đã mang tới đây rồi. Tẩu tử, ngươi nhanh chóng đọc hết chỗ này rồi tạm thời nhớ được tới đâu hay tới đó vậy.”
“Chúng ta đi thôi!”
Vừa dứt lời, ba người bọn họ tức khắc giải tán, chạy vô cùng nhanh.
Tô Lạc nhìn bọn họ tới rồi đi nhanh như chớp, lập tức dở khóc dở cười.
Sau khi nàng mở ba cái bao tải ra, lấy toàn bộ sách bên trong xếp lên bàn, thì nàng quả thực muốn bật khóc…
Cái đống này bảo nàng làm sao đọc hết đây…
Nhiều sách như vậy…
Đờ mờ, chồng sách này còn cao hơn cả người nàng!
Trong vòng mười ngày, bảo nàng đọc hết tất cả đống sách này hả? Còn phải học thuộc? Hay là cứ trực tiếp lấy đao giết chết nàng đi cho nhanh.
Hèn gì bọn người Bắc Thần Ảnh quăng cho sách cho nàng rồi bỏ chạy nhanh hơn cả thỏ. Bọn họ cũng thừa biết việc này là bất khả thi.
“Ngao ô ngao ô!” Tiểu Thần Long ngoan ngoãn mà cọ cọ vào chân Tô Lạc.
Có vẻ như nó cảm nhận được tâm tình Tô Lạc đang buồn bực, nên lúc này nó tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn.
Sau đó, nó yếu ớt mà lấy một viên tinh thạch từ trong túi gấm đeo trên cổ ra, đưa cho Tô Lạc.
Đó là tinh thạch màu tím.
Bình thường, nó luôn xem tinh thạch như bảo bối. Nhưng hiện tại, nó lại chịu lấy ra cho Tô Lạc.
Anh bạn nhỏ này thật đáng quý. Tô Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3163835/chuong-723.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.