Nhưng Đông Lăng và Tây Tấn thường xuyên phải giao dịch buôn bán với nhau, phải sử dụng Lãnh Giang.
Tô Lạc trực tiếp bơi từ trong hồ đến Lãnh Giang, lúc này mới có thể trồi lên mặt nước.
Lúc này nàng đã có chút tinh bì lực tẫn.
Bỗng nhiên, Tô Lạc cảm thấy yết hầu ngọt lên, ngay lập tức phun ra một búng máu. Máu tươi nhiễm đỏ cả mặt nước, nhìn qua đã thấy vô cùng đáng sợ, nhưng nó cũng nhanh chóng bị nước sông cuồn cuộn cuốn đi.
Tô Lạc che ngực lại, nơi đó còn đang không ngừng đau, Tô Lạc biết, nàng lần này thật sự bị thương.
Lão vu bà xuống tay đúng là tàn nhẫn!
Tô Lạc vỗ về lồng ngực còn đang đau ầm ĩ, bất đắc dĩ mà hừ hừ.
Lúc này, có một con thương thuyền từ phía Tây chạy tới đây.
Đôi mắt của Tô Lạc tức khắc sáng ngời, quả nhiên là sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn. (1)
Vào lúc nàng tuyệt vọng nhất, đã có một con thuyền chạy tới.
Tô Lạc trước hết phải ẩn nấp dưới đáy nước, chờ thuyền chạy đến trên đầu nàng.
Tô Lạc không nói một lời, ngay lập tức nhảy lên chiếc thuyền này.
Đây là một thương thuyền rất lớn.
Dài gần trăm mét, rộng cũng gần ba mươi mét.
Thân thuyền rất cao, vững chắc, có ba tầng.
Thuyền càng lớn thì che dấu hành động càng tiện, thế nên Tô Lạc vô cùng vừa lòng với chiếc thuyền này.
Điều duy nhất khiến nàng lo lắng chính là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3163486/chuong-901.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.