Tiểu công chúa thoạt nhìn vô cùng hưng phấn.
Tô Lạc chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười, mặc cho nàng kéo đi.
Lúc này đang là mùa xuân, trong rừng cây cỏ xanh tốt, cây cao lớn rợp bóng râm.
Bởi vì mấy ngày trước vừa có một trận mưa xuân, nên dưới gốc đại thụ mọc lên rất nhiều nấm.
Tiểu công chúa đeo cái sọt nhỏ trên lưng, tung tăng chạy nhảy, đạp cả lên nấm.
Nhìn nàng đoán mò một hồi, Tô Lạc bất đắc dĩ thở dài, tiến lên giúp nàng hái nấm: “Ngươi thật là, toàn chọn những loại nấm có màu sắc sặc sỡ. Những loại này nhìn thì đẹp thật nhưng tám phần đều là nấm độc.”
Tiểu công chúa chu chu cái miệng nhỏ: “Ta không biết, làm gì có ai mới sinh ra đã biết đi hái nấm chứ?”
“Ngươi không phải là công chúa thông minh nhất thiên hạ sao? Ta còn tưởng rằng ngươi sinh ra đã biết hái nấm rồi chứ!” Tô Lạc cười, trêu nàng.
Mấy ngày vừa rồi ở cùng nha đầu này, nàng vẫn luôn tự xưng nàng chính là người thông minh nhất thiên hạ này.
Tiểu công chúa hừ hừ hai tiếng, kiêu ngạo mà quay mặt đi: “Sinh ra đã biết hái nấm thì có gì mà hơn người? Ta đây vừa sinh ra đã có linh lực!”
Đề tài này khiến Tô Lạc cảm thấy thật thú vị.
“Ngươi từ nhỏ sinh ra đã có linh lực?” Tô Lạc không khỏi có chút chấn động.
Trên thế giới này, đa số mọi người phải đến năm tuổi mới có thể thức tỉnh linh lực, đến ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3163423/chuong-930.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.