Nam Cung Lưu Vân nhanh chóng bước về phía trước, sắc mặt đen đến nỗi chảy ra nước.
Hắn không quan tâm Tô Lạc giẫy dụa, lực đạo mạnh mẽ mà hữu lực.
Bàn tay Tô Lạc bị hắn siết đến nỗi xương muốn vỡ vụn, nàng yếu ớt mà nói: “Nam Cung Lưu Vân, ngươi nhẹ tay được không?”
Mặt Nam Cung Lưu Vân như sương lạnh bao phủ, quanh thân tản ra hơi thở nguy hiểm.
Bước chân hắn không những không chậm lại, mà còn nhanh lên!
Lôi kéo thật mạnh, dường như lôi Tô Lạc đến té ngã.
Bộ dạng của Nam Cung Lưu Vân như vậy, thì nàng làm thế nảo để trấn an hắn đây? Tô Lạc cảm thấy đầu đau nhức.
Không biết đi được bao xa, Nam Cung Lưu Vân rốt cuộc dừng lại bên một khe suối, ở giữa khu rừng già, sâu trong núi, cây cổ thụ xung quanh che hết trời.
Bóng dáng hắn, tản ra hơi thở tràn ngập phẫn nộ hắc ám và sát khí khiến người sống không muốn đến gần.
Tô Lạc không nói gì, chỉ nhìn hắn.
Bỗng nhiên, Nam Cung Lưu Vân xoay người, trực tiếp ép nàng lên một gốc cây cổ thụ, mười người ôm mới hết.
Mặt Nam Cung Lưu Vân đen tới nỗi có thể vắt ra nước. Hắn hung dữ mà bóp chặt cằm Tô Lạc: “Tô Lạc, ngươi không chịu nổi cô đơn sao? Mới hơn một năm, mà ngươi đã nhịn không nổi, chạy đi tìm tiểu tam tiểu tứ hả?”
Đáy mắt Nam Cung Lưu Vân đầy nguy hiểm, tàn nhẫn và không chút lưu tình.
Tô Lạc muốn giải thích: “Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3163335/chuong-976.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.