Đó là một tòa cung điện tráng lệ.
Bởi vì nó giấu ở bên trong khe núi, còn bị tuyết rơi phủ lên, nên bọn họ hoàn toàn không phát hiện được.
Nhưng Tô Lạc chỉ tùy tiện nhìn một cái, đã nhìn ra manh mối.
“Đi, đi nơi đó.” Nam Cung Lưu Vân dẫn đường, Tô Lạc đi ở bên người hắn.
Phía sau là mọi người đang vừa đi vừa thở hổn hển.
Một chặng đường ngắn ngủi như vậy, nếu là ngày thường, đám cao thủ này chỉ cần bay cái vèo là đến nơi, nhưng hiện tại bọn họ lại đi suốt nửa canh giờ, mệt đến thở hồng hộc muốn ngất cho xong mới đi tới cửa cung điện.
Trên tấm biển treo trước cửa cung điện có ghi tên.
“Điện U Minh.” Bắc Thần Ảnh chớp chớp mắt: “Chưa từng nghe nói qua.”
Tử Nghiên tức giận nói: “Chúng ta đi vòng vòng trong băng tuyết hai ngày, chỉ có tuyết và tuyết, đây là kiến trúc duy nhất mà chúng ta phát hiện được, mặc kệ thế nào cũng phải vào xem.”
Bỗng nhiên, Tô Lạc cười.
“Vào đi, ở ngay đây.” Tô Lạc khẳng định.
“Ngươi tự tin như vậy sao?” Lạc Điệp Y hừ lạnh một tiếng: “Nếu bên trong toàn là cơ quan ám khí thì sao?”
Tô Lạc ôm Tiểu Thần Long trong lòng ngực, thong thả ung dung mà sờ lớp vảy trên người nó. Tiểu Thần Long của nàng có chức năng tự động tìm bảo vật, vừa rồi sở dĩ nàng bò lên trên cây nhìn khắp nơi cũng là ý kiến của Tiểu Thần Long.
Cửa lớn màu đỏ của điện U
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/2394076/chuong-1159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.