Hoàng Việt bây giờ thật sự rất rối, nếu để tên Nguyễn Công Minh bắt chẹt được điểm yếu của mình, mọi sự sẽ trở nên rất rắc rối, thử nghĩ xem, nếu những thông tin này được tung lên mạng, người ta cho dù không muốn cũng sẽ liên tưởng đến hắn có bí mật kinh khủng gì đó.
“Không được, mình không thể để hắn làm thế!” Hoàng Việt không ngừng động não, thử nghĩ xem có cách nào có thể ngăn cản không cho Tiểu Năm Cam uy hiếp mình hay không.
“Bây giờ, trừ phi mình giết hắn, hoặc là, mình có thứ khiến hắn sợ hãi, thứ có trọng lượng ngang bằng với những thông tin hắn uy hiếp mình!” Rất nhanh, Hoàng Việt đã nghĩ ra phương án giải quyết, đó là lấy độc trị độc, nhưng bằng cách nào mình lấy được ra thứ làm cho Tiểu Năm Cam sợ hãi đây, tên này rất thông minh, hành sự chắc hẳn là rất cẩn trọng chứ?
“Đúng vậy, phải nhờ hệ thống!” Hoàng Việt quyết định rồi, chẳng phải hệ thống nói còn có một lần đưa ra câu hỏi sao, bây giờ là lúc hỏi hệ thống rồi.
“Hệ thống, ngươi có thể giúp ta tra ra một điều khiến cho tên Tiểu Năm Cam sợ hãi không?”
“Kí chủ, tên Tiểu Năm Cam có đẳng cấp phía trên Minh Kính hậu kỳ, ngươi cũng biết ta không thể tra giúp ngươi được mà...” Hệ thống phân vân nói.
“Không được sao, vậy phải nhờ anh Nhân cá chép!” Hoàng Việt lập tức gọi điện thoại cho đại ca.
Thật sự, Hoàng Việt biết, cho dù gọi cho Nhân đại ca, cũng không thể lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vua-la-ma-dau-vua-la-thanh-nhan/2250539/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.