“Hắc hắc... Anh Minh, không nhớ em sao?”
“Mày... mày... sao mày có thể vào đây?” Tiểu Năm Cam cực kỳ hoảng hốt, đây chẳng phải là thằng nhóc Hoàng Việt sao?
“Anh Minh, đắc tội rồi!”
Hoàng Việt đập một phát ngay vào đầu của Tiểu Năm Cam, hắn lập tức bất tỉnh nhân sự, Hoàng Việt liền thu hắn vào Linh Điền Không Gian, không phải hắn không sợ tên Tiểu Năm Cam biết về Linh Điền Không Gian mà hắn rất tin tưởng vào y thuật của mình, tên Tiểu Năm Cam này muốn tỉnh lại ít nhất cũng phải mất 30 phút nữa.
Sau đó, Hoàng Việt rời khỏi biệt thự, đưa Tiểu Năm Cam lên xe hơi, sau đó hướng tới trụ sở công an Thành Phố luôn.
Đến trụ sở công an rồi, do đồn công an sẽ luôn làm việc cả buổi đêm, nên hắn đưa Tiểu Năm Cam vào đó, mấy người công an cũng có người nhận ra Hoàng Việt, nhưng sau khi Hoàng Việt đưa ra giấy miễn tội thì cũng không ai ngăn cản.
“Chú Hùng, chú tới rồi!” Hoàng Việt sau đó thì gọi cho chú Hùng, chú Hùng rất nhanh từ nhà chạy đến trụ sở, nhìn thấy Tiểu Năm Cam, ông có vẻ lo âu.
“Con có bằng chứng gì có thể định tội tên này chứ?”
“Dĩ nhiên, chú Hùng!” Hoàng Việt lấy ra clip hôm nọ, clip hắn giết giang hồ trong công viên cùng clip hắn thuê người giết mình, chắc hẳn nhờ hai vụ này, khi tên Tiểu Năm Cam bị khởi tố, sẽ còn có nhiều người đứng ra lên án hắn, đưa ra bằng chứng chứng minh hắn làm rất nhiều tội.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vua-la-ma-dau-vua-la-thanh-nhan/2250492/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.