Vài ngày hôm sau, ờ Sài Gòn cũng không còn chuyện gì cho Hoàng Việt xử lý, chỉ có chuyện phải tặng thuốc ngủ cho ca sĩ Hương Tràm, hẳn tặng cho cô mười lọ thuốc ngủ luôn, đủ cho cô dùng trong một năm, sau khi đàn em của anh Vinh trao cho cô rồi thì hắn mới xem như không cần phải lo lắng gì thêm nữa.
Hoàng Việt còn đi gặp những người thân thiết trước khi rời đi như anh Vinh, Lý lão, Hoàng Tuấn, ba người cực kỳ quấn quít với Hoàng Việt, không ngừng dặn dò hắn đủ thứ, còn có một chút không nỡ nhìn hắn ra đi.
Nhưng hôm nay, Hoàng Việt còn có một chuyến đi đặc biệt phải đi trước khi rời thành phố, đó là đi viện tâm thần, hắn muốn chữa cho Minh Tâm.
Hoàng Việt hiện nay có rất nhiều tích phân, hắn có thể hối đoái rất nhiều thứ, trong đó có cả thuốc quên ký ức, dĩ nhiên chỉ có tác dụng đối với người thường, hắn dự định sẽ cho Minh Tâm uống thuốc này, để nó quên đi tất cả, cùng cho nó uống thuốc tăng trí lực, có vậy thì công dụng của thuốc thiểu năng trí tuệ khi xưa hắn cho nó uống mới có thể mất đi.
Còn về ba Minh Tâm, hắn không dự tính chữa cho ông, ông ta đã làm sai, thì phải chịu tội, hắn cũng không phải thánh nhân hay gì mà có thể dễ dàng tha thứ cho người uy hiếp mình, còn thằng Minh Tâm sau này nó đã quên đi Hoàng Việt rồi, Hoàng Việt cũng không muốn làm bạn với nó nữa, chỉ mong sau này nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vua-la-ma-dau-vua-la-thanh-nhan/2250483/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.