Khi tỉnh lại Trì Diên phát hiện mình không phải đang ở nhà, ánh đèn từ đèn đường ngoài cửa sổ chiếu vào là nguồn sáng duy nhất.
Trong căn phòng không lớn đặt hai chiếc giường bệnh, đầu giường đều để khung sắt truyền dịch, nhìn cách sắp xếp bài trí thật sự là trong viện không thể nghi ngờ, bản thân đang nằm chiếc giường phía trong, chỉ có điều hơi yên tĩnh quá mức.
Ánh mắt Trì Diên dần dần thích ứng với bóng tối trong phòng, lúc này mới phát hiện ra trên chiếc giường lớn phía ngoài kia còn có một người đang ngồi, chỉ có điều người nọ không hề nhúc nhích, cũng không phát ra động tĩnh gì, bởi vậy lúc đầu cậu cũng không để ý đến.
Ý thức của cậu vẫn chưa tỉnh táo hẳn, thử thăm dò bóng người kia nhẹ giọng kêu lên: "Nghênh Chi, Nghênh Chi?"
Bóng người kia nghe được tiếng kêu chậm rãi xoay người lại, Trì Diên lúc này mới cảm giác được gì đó, Nghênh Chi hắn có gầy như vậy sao? Hắn có thấp như vậy sao? Mấu chốt nhất chính là... hắn đâu có một đầu tóc dài màu đen kia...
Cậu sợ tới mức lập tức nhắm mắt lại, không dám nhìn thứ kia quay lại chính diện, cũng mặc kệ nơi này là bệnh viện mà lúc này là đêm khuya, chỉ nhắm mắt lại gào lớn: "Diệp Nghênh Chi!" Đồng thời tay phải vô thức nắm chặt bình sứ nhỏ trước ngực.
Cho dù đang trong sợ hãi cực độ, cậu vẫn vì thế mà lập tức giật mình——bình sứ nhỏ này là từ đâu ra? Bản thân đã mang thành thói quen vậy mà lại không hề chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-tuy/1691256/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.